Chapter Text
Will rất hay nhìn lén Mike.
Xin đừng nghĩ cậu là một kẻ biến thái, ôi không, cậu chỉ đang ngưỡng mộ làn da trắng như sứ, mái tóc xoăn tít mềm mại, cặp mắt tròn xoe như nai tơ, hàng lông mi cong vút và đôi môi hồng hào tựa cánh hoa mẫu đơn thôi. Phải rồi, chỉ thế thôi, và đừng quên cả thân hình mảnh khảnh, chiếc eo bé xíu và ngón tay thon thon xinh xinh nữa.
Không biến thái chút nào.
Will có thể ngồi yên ngắm Mike cả ngày, thật ra, Will đang làm việc đó đây. Mike đang ngồi bên cạnh cậu trên chiếc sofa nhà Wheeler, tay quơ qua quơ lại, miệng thì nói liên hồi, nhưng mà Will chẳng nghe được gì sất, mọi thứ dường như đang bị tua chậm lại. Phía trước họ là chiếc tivi chiếu bộ phim Star Wars đang bấm dừng lại, ánh sáng nhè nhẹ phát ra tạt lên gương mặt sắc sảo thanh tú của Mike. Will lấy tay vân vê môi của mình, cặp mắt hoàn toàn dán vào người Mike, nghiên cứu em từ trên xuống dưới một cách rất tỉ mỉ. Da của Mike mịn màng thật, Will thích những đốm tàn nhang trên mặt em, chúng trông như ngàn vì tinh tú trên bầu trời. Môi của em liên tục di chuyển, hăng say nói về cái gì đấy mà Will không thể nghe được. Cậu cố gắng tập trung để Mike không biết được cậu chẳng hề nghe em nói gì từ nãy đến giờ. Chết thật, Will không muốn làm Mike buồn, nhưng cậu không tài nào tập trung nổi, những âm thanh phát ra từ miệng Mike giống như bị chôn xuống nước, chúng cứ lảng vảng bên tai không thành chữ nghĩa nào cả. Có ai để ý rằng Mike có lúm đồng tiền không nhỉ? Will chỉ mới biết gần đây thôi, chúng chỉ xuất hiện khi Mike cười lên, trông xinh cực kì.
"Xinh thật."
Will vô thức buột miệng, mắt vẫn lơ đễnh nhìn Mike, và rồi nhận ra cậu vừa làm gì.
Mike đang hăng say phân tích các chi tiết trong Star Wars, đôi lúc nhận thấy Will hơi im lặng, nên khi Will mở miệng thốt ra, đầu Mike liền quay ngắt lại.
"Hả?"
Tim Will đập thình thịch trong lồng ngực, xấu hổ ngồi bất động, cố tỏ ra bình tĩnh nhưng bên trong như sắp phát nổ đến nơi. "Gì thế?"
Mike nhướn mày nghi hoặc, "Cậu mới nói gì đấy?"
Will hắng giọng, gác cổ chân lên đầu gối và tỏ ra thật tự nhiên, "Có nói gì đâu?"
Mike chẳng tin, nheo mắt lại và nhìn cậu chằm chằm. "Cái gì xinh cơ?"
Will ho vài cái, mặt mày đỏ bừng lên, "Chắc cậu nghe nhầm rồi, tớ bảo "đỉnh thật" mà."
Mike bĩu môi, tuy vậy vẫn quay trở lại chủ đề Star Wars và tiếp tục chỗ phân tích đang dang dở.
Will thở phào, tay chân dần thả lỏng, mắt cậu lại không tự chủ mà ngó sang Mike lần nữa. Cậu nhìn gò má hồng phớt của Mike, Will muốn hôn lên chỗ đó quá, thậm chí là cắn một phát cho thỏa cơn ngứa răng. Thật bất công khi Mike ngồi đó và trông thật xinh đẹp, còn Will thì chỉ muốn ghì chặt lấy em thôi. Will muốn ngấu nghiến đôi môi đỏ hồng mềm mại kia, và việc Mike hoạt động nó liên tục rồi dùng lưỡi liếm môi chẳng giúp được gì hết.
"Đẹp quá." Will lại buột miệng.
Mike quay đầu thật nhanh, la lên. "Biết ngay mà!"
Will giật mình, bật thẳng dậy. "Hả?"
"Nghe rồi đấy nhé! Cậu khen tớ xinh à?"
Will cảm thấy lùng bùng hai bên tai, miệng há ra rồi đóng vào như cá mắc cạn. "Làm gì có!"
Cặp lông mày của Mike cau nhẹ, "Lại xạo sự, đừng tưởng tớ không nghe thấy."
Má Will nóng bừng, lòng bàn tay lã chã mồ hôi. Cậu bị Mike bắt quả tang rồi, xấu hổ không biết để đâu cho mà hết. Trong giờ phút này, Will vẫn chống cự yếu ớt. "C-cậu nghe nhầm đấy."
Mike nghe xong liền xụ mặt, ngoảnh đầu đi, hai tay vòng trước ngực, "Cậu không thích khen tớ đến thế à?"
Will trợn mắt há mồm, ngớ người ra một lúc. Lần đầu tiên trong cuộc đời cậu thấy Mike dỗi như thế này, trông đáng yêu hết sức, nhưng bây giờ không phải lúc để suy nghĩ mấy chuyện này. Will ngồi quay về hướng Mike hoàn toàn, lúng túng dỗ dành. "Không phải mà."
Mike vẫn giữ nguyên thái độ, nhất quyết không nhìn cậu. "Thế tại sao cậu lại không thừa nhận? Tớ là bạn trai cậu kia mà."
Má Will nóng bừng lên, tim đập rộn ràng. Cậu thích Mike nói như thế quá đi mất, rốt cục sau quãng thời gian dài đằng đẵng thì hai đứa mới đến được với nhau cơ mà. Coi như bại trận lần này vậy.
Will lấy hai tay đặt lên vai Mike, quay người em lại đối diện cậu, nhẹ nhàng nói, “Tớ không có ý gì đâu, tớ chỉ sợ cậu nghĩ tớ kì cục khi khen cậu “xinh”. Vả lại, nãy giờ tớ không tập trung lắm.”
Mắt Mike mở lớn, môi cũng hé ra một chút, rồi em liền bụm miệng cười khúc khích, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp phòng. “Tớ hứa là không thấy kì đâu mà. Tớ thích khi cậu khen tớ lắm.”
Will cũng bắt đầu cười theo, cảm thấy hơi ngốc khi lo lắng như thế.
“Coi như hối lộ vì đã không nghe tớ nói.” Mike cười.
Mike ngả người vào vai Will, tay nhấn nút tạm dừng trên tivi, bộ phim lại tiếp tục chạy. Will dang cánh tay và ôm lấy Mike.
Will và Mike ấm cúng ôm ấp trên sofa, chăm chú vào bộ phim, cả hai như chìm vào thế giới riêng. Will nhích nhẹ người, tay khẽ kéo Mike lại gần. Mike không kìm được mà lia mắt xuống cánh tay đang vòng quanh người em. Will càng ngày càng đô con, cảm tạ tuổi dậy thì, còn Mike thì lần nào tim cũng đập loạn xạ khi được vòng tay ấy ôm lấy mình, cảm nhận được từng cuộn cơ của Will bao trọn em. Em vô thức buột miệng cảm thán, “To thật.”
“Hả?”
“Hả?”
