Actions

Work Header

Có con mèo đi lạc trong học viện ma pháp

Summary:

"Điều quan trọng nhất là bây giờ tài khoản của Neko còn có 80k.

80k cũng là vừa đủ để duy trì tài khoản ngân hàng của anh sau khi ăn hết dĩa cơm tấm này."

Chapter 1: Bắt đầu từ đâu được nhỉ?

Notes:

Cảm ơn tất cả các đồng hốc viết truyện xuyên không đã truyền cảm hứng cho tui viết plot này.
Disclaimer: Không liên quan tới Harry Potter nma có được truyền cảm hứng nha, chứ tui chưa bao giờ đọc hoặc xem HP. Mọi nhân vật ở đây đều là hư cấu, chỉ là mượn hình tượng các anh để dễ xây dựng câu chuyện thôi.
Thế nhó!

Chapter Text

Neko xuyên không rồi.

Ừ đấy, nói xuyên là xuyên luôn được mới hay cơ.

Anh cay không? Cay chứ, anh mới ra mắt phim mới với vai trò đạo diễn kiêm vai cameo là anh trai nam chính, đang được các fan ủng hộ rần rần, chuẩn bị nộp đề cử Ngôi Sao Xanh thì bùm, anh xuyên không thành 1 thằng nhóc đang lông ba lông bông trong 1 thế giới hoàn toàn khác. Tự dưng mất công việc, mất liên lạc với gia đình, chuyển hẳn sang 1 thế giới mới thì ai mà chả hoang mang.

Nhưng mà chắc con tác giả nên kể thêm về lí do xuyên không của Neko nhỉ? Chả là dạo này anh đạo diễn ham học của chúng ta đang cày một series phim để học hỏi thêm về mảng dựng phim và kĩ xảo. Anh không để ý tới cái nội dung phim lắm đâu, dù gì thì đọc sơ mấy bài bình luận đã thấy nội dung phim trẻ con cỡ nào rồi. Chuyện sẽ chẳng có gì nếu "cái đêm hôm đó" anh không lỡ mồm nói trước mặt lũ bạn nhậu rằng anh muốn thử sống trong thế giới truyện một lần.

Rồi anh mở mắt ra ở ngõ phố quen thuộc để nhìn thấy bọn trẻ con bay lượn trước mắt.

Vì đây là thế giới của phép thuật.

Theo Neko biết thì phép thuật ở thế giới này cơ bản là chia ra thành 2 loại. Phép không đặc thù là những loại phép ai có pháp lực cũng có thể học và làm theo nếu họ đủ yêu cầu về sức mạnh. Đặc thù hơn là những phép liên quan tới thuộc tính, mà có cả chục thuộc tính được xác định và có những loại vẫn là ẩn số nên Neko cũng không thèm nhớ làm gì cho lắm. Cũng may (hoặc không may lắm) anh còn "hơi hơi" để ý tới nội dung phim chứ không chỉ soi cách dàn dựng nên tới thế giới này cũng có biết chút chút.

Giờ thì anh phải tìm cách thoát ra thôi nhỉ?

"Hù! Chào anh, ta là Trợ lí toàn năng - người đã đưa anh tới đây, cũng là người có góc nhìn toàn tri mà anh có thể hoàn toàn tin tưởng. Anh có điều thắc mắc gì không ạ?"

Neko đang đứng nghệt mặt ra trên góc phố thì giật mình vì 1 khối rubik hologram (?) tự dưng xuất hiện từ hư vô và lơ lửng ngay trước mũi anh. Đã vậy nó còn nói chuyện với cái tông giọng của 1 đứa con gái mới lớn chưa trải sự đời nữa, nghe chói tai vô cùng.

"Nè nha, ta gọi ngươi là anh vậy thôi chứ ta mà là con người thì hơn anh chục tuổi rồi đó, mắc gì gọi ta là cục rubik hả? Mà thôi chắc giờ anh đang vẫn sốc lắm ha, từ từ mình đi ra góc kia cho bớt nắng rồi làm gì thì làm sau ha." - Giọng nói ngay lập tức trầm lại, nghe như thể vừa đổi sang người khác luôn vậy.

Từ lúc xuyên không tới thì Neko vẫn đứng chôn chân một chỗ, cố gắng suy nghĩ gì đó mà cũng không biết là mình đang nghĩ gì cả. Hoang mang và bối rối vậy cũng phải thôi, anh đang lạc trong một thế giới hoàn toàn khác, dù từng kiến trúc, từng con đường vẫn là của thành phố mà anh đã thân quen. Nãy giờ Neko đứng chắc phải mấy tiếng rồi đó, bây giờ thì mới có người xuất hiện để giúp anh cơ, đúng là làm ăn chả uy tín gì cả. Như này thì tin tưởng được không trời?

"Ê nha, anh mới tới đây có gần tiếng rưỡi thôi, ăn lên ghê quá nha! Không tin thì từ từ sẽ phải tin à, ta không hại anh đâu."

"Con nhỏ này mày bớt đọc suy nghĩ người ta lại nha, không lại trách sao tao nghĩ ác cho mày. Người ta sinh ra cái miệng để nói thì để cho người ta nói rồi mày nghe, mắc gì đọc suy nghĩ rồi ê a, tao mắc mệt với mày quá." - Neko tuôn hẳn một tràng, nãy giờ anh nhịn chưa nhai đầu nó là còn may rồi đó.

"Rồi rồi, ta không ngưng đọc suy nghĩ được nhưng ta sẽ không nói ra nữa được chưa? Khổ quá thôi!" - Cục rubik bay quanh Neko một vòng rồi trả lời anh. Nó cũng nói tiếp luôn:
- Anh sẽ tới thế giới này với vai trò là Neko, mọi thông tin cá nhân của anh y chang như ở thế giới kia, chỉ khác cái là anh mới chỉ 18 tuổi. Căn hộ của anh thì cũng địa chỉ cũ nhưng sẽ ở ghép với một người nữa, lát chiều người ta mới tới, đừng có dọa người ta chạy á nha, còn ở với nhau dài dài không có tách được đâu. Neko chuẩn bị trở thành học viên của học viện ma pháp, mọi số liệu về sức mạnh thì chiều nay anh mới đi kiểm tra nên lúc đó biết là được. Nam nữ chính thì cách đây nửa bán cầu rồi nên nhiệm vụ của anh không có liên quan tới 2 đứa nó đâu, chỉ cần cố sống tốt tới sinh nhật 25 tuổi thì sẽ được ban một điều ước. Lúc đó anh ước gì cũng được, bao gồm cả về nhà luôn.

Nhiệm vụ nghe có vẻ đơn giản, mà chắc gì nó dễ nhỉ? Dù sao thì cũng là lần đầu anh tới thế giới phép thuật. Nhưng ít nhất anh sẽ không dính vào cốt truyện chính, cái mà Neko đã không quan tâm ngay từ đầu chứ khỏi nói tới làm theo được. Ơ mà liệu lời của 1 khối lập phương phát sáng thì có đáng tin không?

"Sao tao tin được mày? Lỡ mày xạo thì sao? Có gì chứng minh không?" - Neko đứng vài giây để sắp xếp lại suy nghĩ rồi mới nói tiếp.

"Ta không có, nhưng mà ta cũng đâu giao nhiệm vụ gì quá đáng đâu. Lỡ ta mà lừa anh thì ta cũng đâu có được gì đâu nên lừa chi cho mắc công. À với cả đồ của anh trên phòng hết rồi nha, mật khẩu như mật khẩu hiện tại của anh, khi nào bạn cùng phòng tới thì anh bàn với người ta mà đổi lại. Toàn bộ địa chỉ và thông tin anh cần thì ở trong điện thoại anh hết đó, có 5 cái gmail thôi à, cố mà đọc cho hết nha. Đi ăn trưa đi rồi chiều nhớ đi kiểm tra đó, không là sẽ phải kiểm tra riêng, mất thêm tiền à nha. Giờ ta đi luôn đây, tạm thời là- "

“Ey từ từ, nếu không có nhiệm vụ gì thì mày đưa tao tới đây làm chi?” - Thắc mắc nãy giờ, thấy cục rubik sắp đánh bài chuồn thì Neko túm nó lại hỏi luôn.

“A a đau đau anh ơi, bỏ ta ra coi.” - Chờ Neko buông tay thì nó mới nghiêm giọng. “Ta thấy anh là người có sự tò mò và lòng ham học hỏi nên muốn cho anh trải nghiệm thử một lần sống trong thế giới ma pháp này cho biết. Nói vậy chứ Neko cũng không phải ngoại lệ duy nhất đâu, 7 năm tiếp theo anh sẽ gặp kha khá người giống anh đấy. Chỉ là ta mong anh sẽ tận hưởng tuổi trẻ ở nơi này. Vậy thôi, ta mệt rồi, muốn triệu hồi thì tự gọi tên mình 5 lần là được.”

Hết câu thì cục rubik hologram kia cũng biến mất, để lại Neko một mình đứng ở góc phố. Mọi người đi qua dường như cũng chẳng quan tâm gì cuộc nói chuyện nãy giờ của anh cho lắm, chắc có lẽ là do thế giới này đủ thần kì rồi nên người ta cũng chẳng quan tâm mấy chuyện lạ trên đường nữa. Trời nắng, mà bụng của Neko cũng đang bắt đầu biểu tình rồi, nên bước chân anh cũng nhanh dần về phía quán cơm tấm quen. Lần đầu Neko được nhìn thấy người ta dùng ma pháp lửa để xào nấu và dùng phép gì đó để bưng bê. Chắc mình phải tập quen dần thôi, Neko tự nhủ vậy rồi tranh thủ lướt qua điện thoại mình. Zalo thì chỉ có Thời tiết, mẹ anh, và một số kênh báo, không có một mối quan hệ nào khác. Gmail có đúng 5 cái như cục rubik kia nói, bao gồm “Thông báo trúng tuyển” của Học viện Ma pháp Chông Gai, “Hợp đồng thuê nơi ở”, “Yêu cầu xác thực thông tin cá nhân để hoàn tất các thủ tục về chỗ ở” từ phía chính quyền, “Bản sơ yếu lý lịch” của chính Neko và “Lịch học và lịch kiểm tra sức mạnh của Học viện Chông Gai”. Đọc các thông tin thật kĩ càng và lướt qua các mục khác trên điện thoại một hồi, anh còn phát hiện thêm rằng trong mục Ghi chú của anh có rất nhiều hướng dẫn sử dụng các phép thuật cơ bản và trong mục ảnh thì không có gì ngoài các loại giấy tờ của anh. Youtube, TikTok, Instagram thậm chí còn không có trên điện thoại, và theo Neko tìm trong Gmail thì khả năng cao là “Neko” ở thế giới này còn không có tài khoản Facebook.

À điều quan trọng nhất.

Tài khoản ngân hàng còn 80k.

Đụ má nó chứ, chỉ còn vừa đủ để tài khoản ngân hàng vẫn được duy trì sau khi anh ăn bữa trưa nay.

Đụ má con nhỏ Trợ lí toàn năng, Neko ghim mi rồi đó.