Actions

Work Header

Dòng nước trôi vuột qua tay - water through my fingers

Summary:

Cô ngước nhìn bầu trời và giơ chiếc ô lên.

Trời u ám và nặng nề. Tiếng mưa rơi xuống chiếc ô ầm ầm át đi mọi âm thanh khác.

Đây là một hy vọng ngu ngốc, một ảo tưởng nhưng Caitlyn chẳng còn gì nhiều ngoại trừ hy vọng ấy, một điều ước ngày sinh nhật.

Caitlyn leo lên đỉnh tòa tháp Hexgate.

Một truyện ngắn của taq. Dịch bởi tôi ( BridgeofProgress ).

Chỉnh sửa lần 1: 01/04/2025

Notes:

(See the end of the work for notes.)

Work Text:

Ta trao cho những người ta yêu thương những mảnh hồn của mình

và họ mang theo một phần của ta đi khi họ rời ta đi.


Cô ấy biết rằng Vi đi theo sau cô ấy.

Cô ấy cũng biết rằng Vi sẽ không theo cô ấy vào đây.


Không có gì đáng ngạc nhiên khi không ai ngăn cô lại lúc cô đẩy những cánh cửa dẫn đến tòa tháp Hexgate giờ đã bị bỏ hoang. Những giọt mưa rơi xuống cổ áo sơ mi của cô lạnh ngắt. Cô ấy cần cả hai tay để đẩy cửa và không thể tự che ô cho mình.

Cánh cửa chậm chạp mở ra. Chúng chịu toàn bộ sức nặng của cô trước khi chúng di chuyển nhưng rồi chúng vẫn mở, khẽ khàng và trơn tru, có vẻ được tra dầu hoàn hảo. Chúng hẳn có thể được cân bằng tốt hơn, cô nghĩ.

Chúng luôn có thể được cân bằng tốt hơn, tất cả mọi thứ luôn có thể trở nên tốt hơn, sprout. Vấn đề chỉ là những sự cải tiến đó quan trọng với em đến mức nào.

Và, à, anh ấy vừa nói vừa cười toe toét, còn bao nhiêu thời gian trước khi em phải cho mấy nhà tài trợ thiếu kiên nhẫn thấy được sự tiến triển.

Caitlyn hé cửa vừa đủ để lách người qua, chẳng buồn đóng lại vì cô biết mình có lẽ sẽ không còn đủ sức để đẩy chúng ra một lần nữa.


“Chỉ mỗi gia đình ta thôi được không ạ ?”

Mẹ dừng lại, tay vẫn đặt trên cúc áo.

Caitlyn năm bảy tuổi cúi xuống nhìn chiếc áo cầu kỳ, lắm diềm xếp nếp mà cô bị bắt mặc. Thực ra nó cũng không đến nỗi tệ. Có hơi cứng một chút nhưng không quá ngứa, thế cũng được.

“Chỉ gia đình ta thôi sao?”

Mẹ luôn có cách để mọi từ ngữ mà bà nói đều có trọng lượng. Caitlyn cũng muốn có được kỹ năng này khi cô trưởng thành, cô muốn có thể truyền thêm ý nghĩa vào lời nói chỉ bằng tông giọng và ánh nhìn.

Lần này, lời của Mẹ có chút khẽ khàng, có chút ngạc nhiên.

“Con biết”, Caitlyn cúi đầu một chút, “Hôm nay là sinh nhật con, và mọi người sẽ đến chúc mừng. Đó là một điều tốt.”

Mẹ không nói gì.

“Những món quà cũng rất tuyệt -”

Và đó là sự thật, cảnh sát trưởng Grayson tặng cô một khẩu súng trường mới toanh năm ngoái và món quà đó rất, rất tuyệt.

“Nhưng con -“ cô xoắn hai bàn tay vào nhau “ con không biết ai trong số họ cả. Con biết, con biết họ đều là những người quan trọng. Nhưng con chỉ ước -”

Ánh mắt của Mẹ đọng lại trên cô, sâu lắng và đầy cân nhắc. Nhưng những nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt - Bố gọi chúng là "vết chân chim" - lại khiến cái nhìn ấy trở nên dịu dàng hơn.  

Dù vậy, Mẹ vẫn im lặng.

“Con ước, ”

Caitlyn lẩm bẩm với đôi tay của mình, bởi vì cô ấy là một Kiramman và người nhà Kiramman thì không ước, họ hành động.

“Chỉ có chúng ta thôi. Con không cần quà của họ. Con không cần những thứ đó. Mẹ vẫn nói với con rằng nhà ta chẳng thiếu thốn gì vật chất.”

Đôi tay của Mẹ cài nốt những chiếc cúc còn lại trên áo cô.

Những lời sau đấy tuôn ra trong vội vã.

“Con biết mẹ lúc nào cũng bận còn bố thì luôn có việc phải làm. Con biết trưa là khoảng thời gian bố mẹ bận bịu, nhưng bố mẹ đều ở đây để chúc mừng sinh nhật con. Và nếu cả hai đều ở đây thì … có lẽ chỉ có mỗi chúng ta thôi, được không ạ?”

Ngón tay của Mẹ run rẩy cài chiếc cúc áo cuối cùng.

“Năm sau được không ạ?”

Không có lời hồi đáp từ Mẹ và Caitlyn hiểu điều đó nghĩa là gì.


Cô không ngẩng đầu lên.

Không cần thiết. Không có gì để kiếm tìm, không phải ở trong tòa tháp Hexgate. Cô ấy sẽ nhìn sau, khi cô đã ra ngoài.

Bước sau nối bước trước. Từng bước một. Cứ đi tiếp.

Quãng đường leo lên dài, dài đến lê thê nhưng vì không ai muốn Caitlyn làm việc trong ngày sinh nhật của mình nên cô không có nơi nào để đến, không có gì quan trọng để làm và cũng không có ai bên cạnh.


“Em hẳn là Caitlyn.”

Một bàn tay to lớn xuất hiện trong tầm mắt của cô. Cô ngước lên rồi bắt gặp đôi mắt màu vàng ấm áp và một nụ cười rạng rỡ.

“Jayce Talis,” người đàn ông nói. “Sẵn sàng phục vụ.”

À.

Caitlyn đóng cuốn sách lại.

“Chắc anh nhầm lẫn rồi,” cô trả lời trong khi khẽ nâng cằm lên. Đó là một trong số những điều khiến người ta thắc mắc liệu cô có thật sự chỉ mới chín tuổi hay không. “Em không nghĩ rằng sự tài trợ từ bố mẹ em sẽ cho em cái quyền được anh phục vụ.”

Jayce chớp mắt vài lần.

“Vậy thì -” anh ấy nghiêng đầu suy nghĩ, đột nhiên đôi mắt anh sáng lên, lấp lánh như mặt hồ gợn sóng dưới ánh hoàng hôn “- có lẽ anh có thể làm một người bạn.”

“Một người bạn?”

Bàn tay anh vẫn đưa ra ở đó.

“Đúng vậy,” Jayce nói với sự tự tin của một người đã nhìn thấy mặt trời và biết rằng ánh nắng chiếu rọi trên đôi vai mình. “Một người bạn.”


Đế giày của cô ấy còn khô.

Chiếc ô để lại một dòng nước sau lưng.

Caitlyn vẫn leo tiếp.


“Em được đi cái này một lần rồi.” Caitlyn cất lời.

Jayce liếc lên từ những ghi chép của mình.

Caitlyn gật đầu. Cô chỉ tay vào bản vẽ mà anh đang phác thảo. Cô đã chăm chú nhìn vào nó được vài phút rồi. Cô muốn chắc chắn là mình đúng. Thực sự điều đó chẳng mấy quan trọng với Jayce. Anh ấy luôn kiên nhẫn khi nói với cô những điều mà cô chưa biết, mà số đó thì nhiều vô kể.

Nhưng nó quan trọng với Caitlyn.

“Một khinh khí cầu mềm.”

Mắt anh ấy trố ra.

“Ý em là,” cô ấy tiếp tục khi nhảy xuống khỏi chỗ ngồi dưới nắng, dịch lại gần bàn làm việc của anh hơn chút. “Bố bảo em là cả nhà em đã đến Ionia khi em mới một tuổi. Rõ ràng đó là một truyền thống. Thế nên chắc chắn em đã từng đi cái này rồi.”

“À,” Jayce nhếch môi cười. “Đó không phải là một khí cầu mềm đâu. Nhìn này -” bút của anh vạch theo những đường cong trên bản phác thảo “ - một khinh khí cầu cứng có khung kim loại.”

“Ồ,” Caitlyn thốt lên.

Đáng lẽ cô ấy phải biết điều đó chứ. Một lỗi ngu ngốc, trẻ con. Cô đã nghĩ gì vậy, nói mà không -

Trước khi cô kịp đẩy suy nghĩ đi quá xa, bàn tay của Jayce vỗ nhẹ lên đầu cô, vừa xoa, vừa làm mái tóc cô xù lên theo kiểu anh biết cô sẽ ghét.

“Suy đoán không tồi đâu.” Anh ấy cười rạng rỡ. “Thật tuyệt khi biết em để ý đến những điều mà anh làm.”

Caitlyn hừ một tiếng, khoang tay lại, quay mặt đi chỗ khác.

“Dù gì thì anh cũng đang tiêu tiền của bố mẹ em mà.”

Jayce bật cười. Tiếng cười ấm áp vang vọng trong căn phòng như một cái ôm vậy.


Mặt đá nhẵn mịn giờ đây nhường chỗ cho mặt kim loại, dẫn đến một cầu thang xoắn ốc hẹp và mỏng. Những bậc thang dạng lưới sắt chỉ được sử dụng trong trường hợp khẩn cấp.

Caitlyn bước lên cầu thang thoát hiểm. Cô ấy leo tiếp, cô biết mình sắp đến nơi rồi.

Giờ thì ngay cả chiếc ô cũng không còn nhỏ nước nữa.


“Jayce? Anh đang làm gì ở đây vậy?”

Caitlyn năm mười tuổi nhìn về phía bố mẹ ở bàn ăn. Bố cô chỉ cười rồi nhún vai. Như mọi khi, ông ấy cũng không biết tí gì về chuyện này hết.

Mẹ chỉ đơn giản là nhìn lại Jayce.

Anh ấy bất ngờ rút ra một bó hoa nhỏ. Hoa ư? Cho cô sao? Để làm gì chứ?

“Anh nghe nói hôm nay là sinh nhật em.”

Caitlyn gật đầu khi đón lấy bó hoa nhỏ, rồi đưa lên mũi hít lấy hương thơm của chúng như cô đã được dạy. Sau đó, cô hạ nó xuống.

“Anh nghe đúng rồi.”

Jayce trố mắt nhìn cô, sửng sốt. Cô chỉ nhướng mày.

“Không phải anh cũng có trong danh sách khách mời sao? Cho bữa tiệc chiều nay ấy?”

Anh gật đầu, rõ ràng vẫn còn bối rối.

“Vậy thì tất nhiên anh sẽ biết hôm nay là sinh nhật em rồi. Em không chắc là em hiểu ý anh.” Nói rồi cô dừng lại một chút, chợt nhớ đến những phép lịch sự. “Cảm ơn anh vì bó hoa. Nó rất đẹp.”

Jayce khúc khích cười. Anh ấy trông hơi rụt rè. “Ừm, giờ thì anh đã đưa em hoa rồi, chắc anh nên để em chuẩn bị tiếp và hẹn gặp em sau nhé?”

Caitlyn không muốn anh rời đi nhưng cũng chẳng biết nói gì để giữ anh ở lại.

May thay, cô không cần phải trả lời.

“Vớ vẩn,” Mẹ nói. “Phần lớn công việc chuẩn bị đã xong rồi, Jayce. Cậu có thể ở lại dùng bữa trưa với nhà ta.”

Caitlyn quay phắt lại nhìn bà.

Mẹ không nói thêm gì nữa. Bà chỉ đơn giản vẫy tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ vào phòng. Jayce cũng chỉ lặng lẽ ngồi xuống bàn. Vậy mà, đối với Caitlyn, đây có lẽ là một trong những sinh nhật tuyệt vời nhất cô từng có.


Cô đẩy cánh cửa kim loại mỏng cuối cùng ra, hơi ngạc nhiên khi thấy nó không khóa. Không phải sẽ buồn cười lắm sao, cô nghĩ lung tung khi những giọt mưa rơi tí tách bên chân, nếu cô leo cả quãng đường này chỉ để thấy nó bị khóa?

Cô chắc sẽ phá cửa được thôi.

Đập đủ mạnh để làm móp cửa, làm ầm ĩ lên. Tìm ai đó mở cửa cho cô -

Cô lắc đầu, xua đi ý nghĩ đấy, bật mở chiếc ô trẻ con màu đỏ và bước vào màn mưa.


“Ồ”

“Im đi, “ Caitlyn lầm bầm. “Em vẫn thế thôi.”

“Không, thật đấy. Mới chỉ, ờm, một mùa hè ở Ionia à? Như kiểu anh chớp mắt một cái là em nhổ giò rồi.”  Jayce nhe răng cười. “Cứ đà này chẳng mấy chốc mà em sẽ cao hơn anh mất.”

“Không đời nào.” Caitlyn càu nhàu, ngồi xuống và vòng tay ôm đầu gối như thể làm vậy sẽ khiến cô trông nhỏ lại. “Điều đó còn lâu mới xảy ra. Em chẳng muốn cao hơn anh chút nào. Anh to như người khổng lồ ấy. Em chẳng muốn thành một cây giá đỗ đâu.”

“Em vẫn là một cây giá đỗ đấy thôi.”

Cô nhìn anh chằm chằm. “Vẫn là một cái gì cơ?”

“Một cây giá đỗ,” Anh cười tinh nghịch. “Nhìn em xem, đã gầy lại còn cao. Gió mà thổi mạnh là em bay luôn nè.”

“Không đời nào.”

“Có đời nào.”

“Không đời - Khoan, anh vừa ‘có đời nào’ với em đấy à? Em không phải trẻ con năm tuổi đâu, Jayce.”

Anh lè lưỡi.

Anh còn hơn cả trẻ con năm tuổi nữa. Anh đúng là người trẻ con nhất mà em từng gặp đấy, mà em cũng gặp không ít… không ít em bé đâu.”

“Em bé à,” Anh nhếch mép. “Đó là màn đáp trả hay nhất mà em có thể nghĩ ra sao, sprout?”

“Đừng có gọi em như thế nữa.”


Cô ngước nhìn bầu trời và giơ chiếc ô lên.

Trời u ám và nặng nề. Tiếng mưa rơi xuống chiếc ô ầm ầm át đi mọi âm thanh khác.

Đây là một hy vọng ngu ngốc, một ảo tưởng nhưng Caitlyn chẳng còn gì nhiều ngoại trừ hy vọng ấy, một điều ước ngày sinh nhật.


“Em biết không?” Jayce gõ nhẹ lên đầu gối cô với chiếc bút. “Lượng nước tồn tại trên thế giới này hữu hạn?”

Caitlyn ngước lên từ cuốn sách đang đọc dở.

“À thì - “ anh ấy nhìn cô có chút ngượng ngùng “ - thật sự chúng ta có thể tạo thêm nước bằng một số cách, nhưng lượng đó nhỏ đến mức không đáng kể.”

Cô nhướn mày.

“Nhưng ngoài chuyện đó ra, “ anh tiếp tục. “Tất cả nước ở trong cơ thể em và anh, tất cả nước trong các con hồ, các dòng sông và các đại dương nữa. Nó chỉ tuần hoàn, tuần hoàn mãi. Nó không bao giờ biến mất.”

Anh chọc nhẹ vào người cô.

“Có một phần của tất cả những người đã từng sống trong em, sprout. Và cũng có một phần của em sống trong tất cả mọi người.”


Caitlyn đáng lẽ không nên nghe lén cuộc trò chuyện này nhưng thật ra, cô không cố ý. Cô chỉ ở đây và họ ở đó, trò chuyện mà chẳng buồn hạ thấp giọng.

Cô hiểu tại sao họ làm vậy.

Ekko và cô có một mối quan hệ phức tạp, ít nhất là vậy, nhưng trên tất cả, Vi là người quan trọng nhất với cả hai. Rõ ràng là anh ấy muốn cô nghe thấy, biết rằng đây sẽ là chuyện cô giúp Vi vượt qua.

Vì thế, cô biết đến, dù không muốn, về những vũ trụ khác.

Cô biết được là Ekko đã bị dịch chuyển đến một trong những vũ trụ ấy, nhận ra ngay lập tứ cái dáng đi tập tễnh của Jayce lần trước cô gặp anh là dấu tích của một thế giới khác. Và lần đầu tiên trong hàng tháng trời, một tia hy vọng mong manh, tàn nhẫn le lói trong cô.

Thế nhưng cô không có thời gian để nuôi hy vọng đấy. Vì trong đêm đen, cô ôm chặt lấy Vi trên chiếc giường quá rộng lớn cho tình yêu của cô, giữ Vi thật chặt trong lòng, để Vi ôm lại cô đến mức cô tưởng mình sẽ vỡ tan, và cô sẽ làm vậy mãi nếu điều đó sẽ mang nỗi đau quặn thắt này đi.

Cô biết nỗi đau sẽ không tan biến. Cô biết cô cũng chẳng thể tan vỡ. Dẫu vậy, cô vẫn cố.


Đó là lý do tại sao cô biết Vi sẽ không theo mình vào tòa tháp.


Caitlyn đã từng chờ Jayce như này một lần rồi.

Cũng vào một ngày mưa tầm tã, cuộn mình bên chân cột cổng, trú dưới một chiếc ô.

Chờ anh ấy xuất hiện trước cửa nhà với nụ cười “anh lại thế nữa rồi”, nhún vai, cười xòa về mấy thử nghiệm thất bại gần đây rồi dúi vào tay cô một chiếc hộp khác và cùng nhau bước đến phòng nghiên cứu của anh.

Lần đó, anh đến, ướt sũng, cầu xin lòng khoan dung của Mẹ nhưng chẳng nhận lại được gì.

Cô đã ở ngay đó.

Bây giờ, Caitlyn để mặc chiếc ô năm nào rơi xuống đất, mặc cho mưa trút xuống người, nhấn chìm cô trong giây lát. Cái lạnh ngấm vào da thịt, xuyên qua lớp vải, chảy tràn rồi lại tiếp tục ập đến không ngừng.

Cô phóng tầm mắt ra xa mái vòm của Hexgate.

Tàn nhẫn làm sao. Mẹ cô được tạc một bức tượng để tưởng nhớ nhưng với anh trai cô thì chỉ có tòa tháp sừng sững giữa bầu trời Piltover.

Tàn nhẫn làm sao. Cho tia hy vọng mong manh mà cô bám víu lấy, chỉ vì thi thể của Jayce không được tìm thấy. Như thể anh chưa từng tồn tại và chỉ còn là những mảnh ký ức vụn vỡ trong tâm trí cô.

Những người máy, những sinh vật, những linh hồn tội nghiệp - dù trước đây từng là gì, tất cả đã bị Viktor biến đổi, giờ đây đều đã bị dọn sạch.

Chúng được dọn đi đâu? Cô không rõ. Bị chôn, chắc vậy, ở đâu đó. Có thể còn nằm trong một bản đề xuất mà chính cô đã viết vội trong những ngày hỗn loạn sau chiến tranh. Hoặc có lẽ Shoola là người chấp bút. Cô không nhớ rõ. Cô cũng không chắc mình có thực sự quan tâm hay không.

Bước lên một bước.

Hẵng còn một vài vết cháy xém ở đây, một vài vệt trầy ở kia. Tàn dư của một cuộc giao tranh in hằn trên đá, trên gạch và trên những mảng đồng và kim loại bị xước.

Ekko đã cứu mọi người ở nơi này.

Jayce được nhìn thấy lần cuối ở đây.

Cùng với Viktor, mà theo lời Ekko kể, không ai biết chuyện gì sảy ra sau cuối cả. Điều gì đó liên quan tới Arcane, tới biến dị.

Ma thuật bí ẩn vượt xa tầm hiểu biết của Caitlyn. Thứ duy nhất cô từng cảm nhận được là dòng điện chạy rần rần trong tay, tia sét giật xuyên qua từng thớ thịt khi cô bất chấp cơn đau, điên cuồng ấn cây súng vào cổ họng Sevika trong cơn hận thù mù quáng.

Cô bước đến gần nơi những vết cắt hằn sâu trên bề mặt quả cầu.

Cô không nhận ra rằng mọi chuyện đã vượt quá tầm tay mình, không nhận ra chính những người xung quanh cô đã giúp cô trụ vững, không để cô bị cuốn trôi. Đến khi hiểu ra thì đã quá muộn và cô tỉnh giấc trong cơn ác mộng kinh hoàng do chính cô tạo ra, tay dính máu mà chẳng thể gột rửa.

Mẹ sẽ nói gì nếu thấy cô như thế này?

Caitlyn, thật đáng hổ thẹn. Mang họ Kiramman không chỉ là một vinh dự. Nó còn là một trách nhiệm.

Liệu Jayce có thể cản cô lại không?

Một bàn tay đặt lên vai, một cái lắc đầu, một cái ôm ấm áp, trìu mến.

Cô không biết. Không thể biết.

Cô bước thêm một bước. Bỗng một cái gì màu đỏ vụt qua nơi khóe mắt cô, lăn vòng vòng.

Chiếc ô.

Trời ơi! Làm sao cô cứ thể để nó lăn đi như vậy?

Cô nuốt khan, cổ họng nghẹn lại.

Rồi cô lao đi.

Caitlyn đuổi theo nó, đuổi theo chiếc ô xoay vòng trong cơn gió dữ, lộn nhào trên không, chao qua lượn lại như thể đang trêu ngươi cô.

Không.

Làm ơn.

Làm ơn, không phải điều này.

Ý nghĩ ấy thật ngu ngốc và cô nghe thấy tiếng Mẹ vang lên trong đầu mình.

Caitlyn, nó chỉ là một cái ô.

Cô thề là cô có thể nghe thấy cả tiếng cười của Jayce nữa, biết chắc anh sẽ nói gì.

Không sao đâu, sprout.

Sẽ ổn cả thôi.

Em sẽ ổn thôi.

Cô không quan tâm đó chỉ là một cái ô. Cô không muốn cảm thấy ổn. Cô khát khao được thấy Mẹ mím chặt môi và bảo cô rằng cô không nên chạy theo vật chất phù phiếm nhưng sẽ âm thầm để một chiếc ô mới bên cửa phòng cô vào sáng hôm sau. Cô khát khao được Jayce xoa đầu cô bằng bàn tay to lớn, làm tóc cô rối xù lên và cười toe toét trước mặt cô.

Cô muốn họ quay về với cô.

Bất kể cách nào.

Cô chạy, lảo đảo trên bề mặt nghiêng của quả cầu, nhanh chóng lấy lại thăng bằng và tiếp tục đuổi theo chiếc ô. Tưởng như cô đã giữ lại được chiếc ô rồi, trớ trêu thay, cán ô lại tuột khỏi tay cô khi cô vươn tay ra bắt lấy nó.

Gần, gần lắm rồi.

Giá như cô cố gắng hơn nữa. Giá như -

Cô trượt chân trên bề mặt nghiêng của quả cầu, đầu gối đập mạnh xuống sàn với một tiếng thịch nặng nề. Cơn đau buốt lan dọc sống lưng, tê buốt đến tận răng, rồi giáng xuống như một cái tát thẳng vào mặt.

Ngay cả khi cô vội vã lồm cồm đứng dậy, Caitlyn chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn chiếc ô bay khỏi mép của tòa tháp Hexgate, vuột khỏi tầm mắt, như một đốm nhỏ màu đỏ chìm vào trong hư không.

Mưa vẫn cứ rơi.

Thế giới vẫn chẳng đổi thay.

Với đôi bàn tay trầy trụa, đầu gối bầm dậm và một trái tim quặn đau đến tím tái, Caitlyn gào lên.

Cô gào lên trong tiếng sấm rền rĩ, mặc kệ ai nghe thấy vì sẽ đâu còn ai ở đó nhắc nhở cô rằng như vậy là không đoan trang, rằng cô nên cư xử đàng hoàng hơn, để giữ gìn thanh danh gia tộc. Như thể vẫn còn gì ở đó. Như thể cô chưa từng tự tay hủy hoại nó, hủy hoại di sản duy nhất mà Mẹ cô đã luôn tận lực cả đời vun đắp cho cô.

Và cô khóc. Để cho nước mưa hòa vào nước mắt, tự dối mình rằng trời cũng đang khóc cho nỗi đau của cô. Bởi dù cô không có nổi một thi hài để chôn cất thì ít nhất cô vẫn có thứ gì đó để bấu víu lấy, vẫn có thể nhấn chìm mình trong làn nước mưa, làm như mưa sẽ lấp đầy được khoảng trống cô đơn trong tâm hồn cô vậy.

Cô đứng đó, đứng trong cái lạnh thấu xương, cảm nhận luồng điện giật nhẹ trong không khí rồi dõi theo tia sét xé trời giáng xuống tháp chuông gần đó. Ánh mặt trời cuối ngày tan biến sau tầng mây dày, màu xám xịt của bầu trời giờ đây biến thành khoảng tối đen đặc mà không chừa lấy một vệt hoàng hôn.

Thành phố chợt rực lên trong ánh đèn đường.


Chuyến đi xuống của cô chậm thật chậm. Từng bước chân vang vọng trong tòa tháp trống vắng.  Không còn gì trong tay cô cả.

Cô sẽ đi về nhà từ đây. Sẽ không dài đâu.

Cô sẽ tắm.

Lau khô người.

Đi ngủ.

Và trở lại làm việc.

Nhưng ở những bước chân cuối cùng, cô lại ngập ngừng.

Hôm nay thế giới vẫn xoay vần khi cô ấy vắng mặt. Liệu có gì khác biệt không khi cô … cứ vậy mà biến mất. Không lâu đâu. Không phải mãi mãi. Chỉ một chút thôi. Đủ lâu để cô cuộn mình dưới tán cây và chìm vào giấc ngủ trong tiếng thì thầm dịu dàng, êm ái của họ, đủ lâu để cô không cần phải làm một Kiramman mà chỉ đơn thuần là Caitlyn.

Thôi nào, sprout.

Cô nuốt khan.

Caitlyn, con xuất sắc hơn thế này. Mẹ biết con vẫn luôn như vậy.

Không.

Nhưng cô ấy vẫn bước tới.

Cô tiến về phía khe cửa mà cô đã để mở khi nãy. Giờ đây, nước mưa đã len lỏi vào trong, đọng lại thành một vũng nước nhỏ dưới chân. Cô không buồn tránh nó. Đôi giày cũng chẳng ướt thêm được nữa, bởi nước mưa đã ngấm vào tận đầu ngón chân.

“Hey.”

Qua cánh cửa, Caitlyn nhìn chằm chằm vào chiếc ô che trên đầu Vi.

Nó quá bé, bé tới mức không che nổi đôi vai Vi. Nước mưa lăn dài trên chiếc áo khoác da, nhỏ giọt xuống những phiến đá lát đường. Trong màn mưa, trong màn đêm, ánh đèn đường rọi qua lớp vải đỏ, ánh lên trong đôi mắt của Vi một tia sáng mới ấm áp làm sao.

“Chị đã lên đó được một lúc rồi, ” Vi cất lời. “Em nhớ chị.”

Notes:

Original Note from the Author (taq): well uhm so this was supposed to be a birthday fic for caitlyn
Translator's Note ( Ghi chú của người dịch ):
I'm not a professional translator of any sort but I'm good enough at English to translate taq's lovely work into Vietnamese at an understandable level. Go check out the original work. Its name is "water through my fingers".

When I translated Vi's final line - "I missed you", I suddenly recalled a quote by Ocean Vuong "In Vietnamese, the word for missing someone and remembering them is the same: nhớ. Sometimes, when you asked me over the phone, Con nhớ mẹ không? I flinch, thinking you meant, Do you remember me? I miss you more than I remember you."

Vi surely missed Caitlyn more than she remembered her.

The beauty of languages.

When I finished this translation, I noticed that the number of words ( 4073 ) was much higher than the original work's ( 3158 ). Then I realized that it's one of the differences between English and Vietnamese. Every Vietnamese word is monosyllabic while English words are usually polysyllabic. So a single English word can carry a similar meaning to a group of Vietnamese words. For examples, "Sheriff" = "Cảnh sát trưởng" ( 1-3 ) or "lightning" = "tia sét/ tia chớp" ( 1-2 ).

Another thing: the pronouns used by Jayce and Caitlyn. In English, there are only “I” and “You” - nothing more than that. However, in Vietnamese, there are a lot, just a lot of pronouns. Usually, between friends, the pronouns are “Cậu/ Bạn/ Mày” - “Tớ/ Tôi/ Mình/ Tao”. But since Caitlyn and Jayce are siblings here, “Anh” - “Em” ( the pronouns used by an older brother and a younger sister ) are more suitable.

Idk why I'm writing this in English.

"Mẹ" và "Bố” được viết hoa trong nguyên tác. Tôi tôn trọng nguyên tác nên cũng viết hoa hai từ này.