Work Text:
Lập đông. Sài Thành không thể lạnh, nhưng đêm đen như mực. Dãy đèn điện ngoài sảnh Tân Sơn Nhất sáng át đi cả những ngôi sao, một thứ ánh sáng vẩn đục và nhức mắt. Gió khuya lay đùa giữa những lọn tóc xoăn của Phát, ào vào buồng xe, xua làn khói hăng phả ra từ đôi môi mềm bay đi tứ tán trong không trung vắng lặng. Chốc chốc, anh thở dài, khẽ xoay người lại, buông hờ bàn tay ra khỏi chiếc cửa kính xe kéo xuống một nửa. Đầu lọc thuốc giữa những ngón tay nhẹ rơi xuống nhựa đường, lụi tắt.
Trong ấy, máy bay của Hiếu chắc cũng sắp hạ cánh rồi. Mối quan hệ của hai người đủ rối rắm để sớm đặt dấu chấm hết, nhưng cũng chẳng tệ hại đến nỗi Phát có thể sớm quên đi cậu không chịu được mùi nicotine.
Đôi khi anh vẫn ước giá mà mọi thứ đã diễn ra theo cách kinh khủng nhất có thể, như cái kiểu chia tay bùng nổ trên phim truyền hình, với bát đĩa và tiếng chửi thề bay tứ tung. Ước gì nó không chỉ đơn giản là mái nhà chung từ ấm áp chuyển thành ngột ngạt, và đêm kéo xuống với những tiếng thở dài vội giấu dưới gối khi họ vươn tay tắt đèn ngủ, hai tấm lưng lặng lẽ quay vào nhau.
Mười, hai mươi, rồi ba mươi phút. Từng tốp người chậm túa ra khỏi những cánh cửa, nhốn nháo dắt díu nhau rời khỏi chuyến bay cuối cùng của đêm về gần sáng. Sẽ chẳng cần phải ra tín hiệu cho Hiếu; chiếc xe này đã theo Phát từ ngày họ mới chỉ đơn giản là bạn đồng nghiệp, cậu ta sẽ nhận ra thôi. Anh nhắm mắt, tay gõ nhịp lên vô lăng theo Carey Mulligan trên radio. Một trăm dặm, một trăm dặm, một trăm dặm nữa…
“Ông vẫn hút thuốc à.”
Phát ngước lên, nở nụ cười mỏi mệt. Trước mặt anh, Nguyễn Trọng Hiếu nghiêng người liêu xiêu tựa vào mép cửa xe, trông bơ phờ chẳng khác gì. Cậu chun mũi, phẩy tay xua đi thứ mùi khó chịu còn phảng phất trong không khí. Gương mặt cậu ta sạm lại, mắt hằn tia máu, mái tóc chớm dài bết lên một bên má, rủ trên chiếc kính nhựa đeo lệch. Từ đáy lòng anh chợt dâng lên một nỗi hả dạ ấm áp và nhỏ nhen đến khốn nạn. Thì ra xa nhau rồi, người kia cũng chẳng khá khẩm hơn mình là mấy.
Phát giật mình. Anh lắc đầu nguầy nguậy, ngỡ ngàng trước dòng ý thức lạ lẫm. Từ bao giờ mình đã trở thành con người cay nghiệt như thế? Hiếu vẫn đứng đó không màng đến biểu hiện kỳ quặc của tình cũ, chẳng biết do còn quá mỏi mệt từ chuyến bay, hay do tính vị tha lì lợm cố hữu đã bao lần đưa cậu ta vào thế thiệt. Chiếc túi du lịch ghì chặt trên vai cậu, Hiếu rũ đôi mắt nặng trĩu đăm đăm nhìn anh. Sáng và vẫn buồn như thế.
Phát đẩy cửa, vòng ra đằng sau xe mở cốp dồn hết hành lý của tình cũ vào, cố gắng cắt đuôi cái nhìn khổ sở ấy như cách anh vẫn làm suốt những tuần cuối cùng họ bên nhau.
“Ông chưa trả lời tôi,” Hiếu lẽo đẽo theo sau chuyền chiếc túi nặng cho Phát, mấp máy đôi môi nứt nẻ; từng âm thanh thoát ra rệu rã, “tôi tưởng ông bỏ rồi.”
Im lặng. Phát biết nói gì bây giờ? Rằng khi trước anh quyết ngưng hút vì thuốc làm người tình anh khổ, rồi bây giờ đây anh hút lại để suy nghĩ về người ấy đừng làm khổ anh?
Thế thì thà đừng nói còn hơn.
“Vào xe đi, anh Cường vẫn đang đợi cậu ở nhà,” Phát nhẹ giọng. Chẳng liên can gì đến cậu cả . Hiếu không nhăn mặt hờn dỗi như khi họ còn bên nhau, cậu chỉ gật đầu nhè nhẹ trong thất vọng như một lời ngầm đồng ý tránh xa chuyện của Phát, rồi lẳng lặng ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn.
“Cảm ơn ông đã đến đón tôi,” cậu ta cười, gương mặt se lại không một chút ý tứ vui vẻ, “ông phải đợi lâu quá, xin lỗi nhé.”
“Không có gì,” Phát đã yên vị trên ghế lái, kéo cánh cửa xe đóng sầm lại. Vì chúng ta là bạn? Không phải. Nghe sáo rỗng quá. Một lời nói dối trắng trợn như thế sẽ chỉ xúc phạm cả hai, khi mà điện thoại của Phát vẫn còn lưu những tin nhắn anh chưa bao giờ nhấn gửi và hằng hà sa số những cuộc gọi nhỡ từ Hiếu.
Bạn nào mà không liên lạc, cố tình tránh mặt nhau đến nửa năm trời?
“Hôm nay tôi họp tối, đến cũng không sớm đâu,” Phát gãi cái cằm lún phún râu, nới nhẹ cà vạt. Giờ này áo sơ mi của anh chắc cũng nhăn hết rồi, về lại phải là lượt, phiền thật, “thấy không? Mặc nguyên quần áo đi làm.”
Hiếu nâng mắt nhìn anh; nhưng nó là cái nhìn tập trung, không còn mơ màng lơ đễnh nữa. Phát hơi chột dạ. Không bao giờ biết được Nguyễn Trọng Hiếu chuẩn bị nói gì, nhất là khi ta cảm tưởng có thể nghe được tiếng những bánh răng trong đầu cậu ta đang xoay vòng. Cậu đẩy kính, chỉnh nó ngay ngắn trên sống mũi, mắt nheo lại.
Phì .
Hiếu phụt cười, hai tay ôm lấy mặt. Phát chỉ biết ngơ ngác nhìn nụ cười chân thật đầu tiên của cậu kể từ khi họ gặp nhau, còn ngượng nghịu nhưng là thật.
“Ông biết thắt cà vạt rồi,” Hiếu gỡ kính, dụi đôi mắt mỏi, “tôi cứ tưởng ông đeo cái thắt sẵn.”
“Ừa,” Phát gãi đầu, xe bon bon trên con đường ngoằn ngoèo rời Tân Sơn Nhất. Tưởng gì, cái cậu này. Lãng xẹt thật. Anh ngồi thẳng dậy, duỗi thẳng cánh tay còn lại đang đặt trên vô lăng, “thắt sẵn nhìn không đa dạng, mà tôi thì đâu thể nhờ cậu mãi được.”
Phát thích nghĩ về mình như một con người độc lập, không cần và cũng không muốn quá dựa dẫm vào ai. Hiếu rời đi vào một ngày xuân ấm áp, để lại Phát bàng hoàng nhận ra trật tự cuộc sống anh lập tức đảo lộn. Không còn những câu hát vu vơ, những thứ đồ vặt lỉnh kỉnh Hiếu bày ra đầy nhà; không còn nửa tủ giày, nửa tủ quần áo và có lẽ là cả một nửa linh hồn của căn nhà nữa, nhưng Phát sẽ chẳng bao giờ thừa nhận đâu. Anh vẫn thầm gọi năm năm bên cậu là một kiểu cộng sinh quái ác, tàn nhẫn cho phép Hiếu mang theo của anh tới một nửa trái tim.
Sự thật là có một thời, anh vẫn nghĩ mình có thể mãi mãi nhờ Nguyễn Trọng Hiếu thắt cà vạt mỗi sáng.
“Tốt cho ông,” Hiếu đáp, và Phát biết là cậu thành thực nghĩ vậy. Nhưng cậu khựng lại, nhíu mày săm soi cổ áo Phát. Thật tình, Hiếu cần một cặp kính mới; anh đã nói bao nhiêu lần rồi mà cậu ta nghe không lọt.
Lý do chia tay cũng đơn giản là trăm lần nghe không lọt như thế.
“Nút quả trám của ông,” Hiếu chẳng mảy may hay biết điều gì đang diễn ra trong Phát: cậu vẫn còn mải săm soi lắm. Cậu nhoài người về phía Phát, vươn tay nắm hờ lấy chiếc cà vạt. Đỏ hạt dẻ, cotton. Hiếu hay dùng satin hơn, “này hơi bị lệch rồi.”
“Cậu tiểu tiết thật đấy,” Phát nhếch mép, anh chẳng cần nhìn mặt Hiếu để hình dung ra cái bĩu môi, điệu bộ ngúng nguẩy cậu ta bày ra. Hiếu của anh từ từ lộ diện, con cua ẩn sĩ bò khỏi vỏ ốc.
Nực cười thật, chở người ta về nhà tình mới mà còn nghĩ ra được hai chữ của anh . Phát bỗng thấy bứt rứt trong người. Anh cần điếu thuốc lúc nãy quá. Bên kia buồng xe, Hiếu chẳng mảy may hay biết gì. Cậu tựa đầu lên kính hát vu vơ, mấy ngón tay rỗi rãi gõ nhịp đều đều lên gối. Khoảng không im lặng đặc quánh, Phát thoáng nhìn cậu ta từ khóe mắt, cứ nhấp nhổm định nói gì, rồi lại thôi. Ngoài cửa kính, cảnh vật xung quanh lùi dần thành những vệt màu mờ nhạt: giờ anh chỉ muốn về nhà Cường cho nhanh thôi.
Một lần rẽ trái, rồi hai lần rẽ phải, bóng giàn hoa giấy nhà Cường đã hiện ra ở cuối đường. Đèn trên gác vẫn đang sáng, tắm lên những bông hoa một màu vàng lợt nhợt nhạt. Phát thở phào nhẹ nhõm; thế là đêm của anh kết thúc được rồi. Xe dừng bên vỉa hè, Phát kéo cần số rồi mở khoá cửa. Hiếu cũng theo anh vội vã ra ngoài, nhưng điệu bộ cậu có chút lưỡng lự. Cậu thừ người ôm khư khư cái túi chéo Phát lấy từ cốp đưa cho, đứng im không nhúc nhích, môi mím chặt.
“Sao?” Phát dập cốp xuống, khoanh tay nhìn, “mới nhớ ra cậu quên gì ở sân bay à?”
“Không. Tôi không quên gì cả,” Hiếu cười, mặt méo xệch. Cậu ta lắc đầu, túi đã đeo lên vai nên hai tay buông lúng túng, hết mân mê vạt áo lại chuyển sang kéo dây quai, “chỉ là cho phép tôi-”
Cậu vươn tay nắm lấy nút quả trám trên cà vạt của Phát, nhẹ nhàng rút ra.
“Ông nhìn kỹ nhé,” giọng cậu nhẹ như hơi thở.
Bản rộng đặt trên bản hẹp, rồi luồn ra sau, luồn hai lần rồi kéo lên, vòng xuyên qua khe nút. Hiếu vẫn nhanh và dịu dàng như thế, những ngón tay cậu thoăn thoắt với cái nút, tóc đen dài rủ lên đôi mắt chăm chú. Phát nhìn cậu trân trân: nếu anh nhắm mắt, khoảnh khắc này so với những buổi sáng suốt năm năm ấy cũng chẳng khác nhau là mấy. Chỉ một tiếng nữa bình minh sẽ đến thôi, Phát chợt mong mỏi được đánh thức bởi hương cà phê và cái hôn nhẹ như cánh bướm Hiếu vẫn thường đặt lên trán anh.
“Ta-da,” Hiếu siết nhẹ cái nút một lần cuối, “xong rồi.” Phát thấy ứ nghẹn, không biết do cái cà vạt đã nằm vuông vắn trên cổ áo hay một điều gì khác. Giờ thì đến lượt anh bồn chồn, từ ngữ cứ chen chúc trong cổ họng nhưng chẳng thể thoát ra.
“C-cảm ơn cậu,” anh bật thốt, “cậu đi rồi tôi chẳng ra đâu vào đâu cả.”
Hiếu sững người, nhưng cậu bình tĩnh lại ngay trong chớp mắt. Phát tưởng như vai cậu run lên, nhưng anh ngờ là do đôi mắt mình cũng đang nhoè đi. Cậu gục đầu xuống, không nhìn vào mắt Phát.
“Tôi cứ tưởng mình tôi thấy vậy. Đời tôi cứ, cứ lộn hết cả lên và,” cậu bắt đầu luống cuống, hai tay xoắn vào nhau còn người thì co lại, nhưng cậu không dừng lại, “và tôi chẳng hiểu vì sao ông Phát ạ. Tôi làm thế nào bây giờ?”
Cậu chưa nói hết. Trái tim Phát căng cứng trong lồng ngực, tưởng chừng như chỉ chực chờ vỡ tan ra. Liệu Hiếu có-
“Nhưng nếu ý ông là quay lại,” bây giờ Hiếu mới ngước lên, mắt long lanh qua mái tóc rũ. Giọng cậu run run nhưng quả quyết, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, “thì không, mình không quay lại được đâu Phát.”
Phát chỉ nhận ra mình đã nín thở khi chút không khí lưu lại thoát khỏi lá phổi, hoà vào trời đêm.
“Tôi hiểu mà,” anh nặng nề gật đầu. Anh biết. Mặc cho những ảo mộng kia có hấp dẫn tới mấy, Phát vẫn biết, mối quan hệ của họ sẽ chẳng thể đi đến đâu được nữa. Có lẽ mọi thứ đã kết thúc từ lâu, tính cố chấp của cả hai chỉ tổ kéo dài thêm những ngày cuối cùng bên nhau đầy bức bối. Anh không muốn sống thêm ngày nào trong vòng lặp cay nghiệt ấy nữa.
Hiếu ôm chầm lấy anh, tha thiết. Phát có thể nghe thấy trong gió đêm một câu nói chẳng thành tiếng. Cảm ơn .
“Lần tới tôi gặp cậu, tôi sẽ thắt cà vạt đẹp được như thế này, hơn thế này,” Phát nói vào mái tóc đen tuyền của Hiếu. Hiếu không đáp, nhưng anh thấy khóe miệng cậu kéo lên, người run run. Đó không đơn thuần là một lời hứa với riêng cậu, mà hứa với chính Phát nữa.
Anh ngước nhìn ô cửa sáng đèn trên tầng hai, nén xuống cảm giác chua chát. Bây giờ nơi ấy mới là nhà của cậu. Người tưởng như đang nằm trong vòng tay mình thực ra đã xa lắm từ lâu; chẳng gì có thể giúp Phát níu kéo quá khứ ấy nữa. Nhưng trái tim nhức nhối lúc này một ngày sẽ chỉ còn lại cơn tê râm ran. Rồi một ngày căn nhà của Phát sẽ từ trống trải thành rộng rãi; tủ giày, tủ quần áo từ vơi một nửa thành đầy một nửa. Một ngày mọi thứ sẽ không còn tồi tệ nữa. Phát sẽ không quay đầu lại, cho đến khi ngày ấy trở thành ngày hôm nay.
Bây giờ thì từng bước, từng bước một là đủ rồi.
