Chapter Text
" BoBoiBoy xem tiệm giúp ông, ông có việc tí ông về!" Giọng nói già nua vang lên, ông đội chiếc mũ beret trắng, mặc chiếc áo sơ mi xanh đậm chiếc quần kaki nâu dây nịch vàng mang đôi giày da trung niên nâu ông là Tok Aba.
"Dạ vâng!" Cậu nhìn bóng lưng ông đi xa rồi khuất đi, cậu thở dài rồi quay vào lau chùi những chiếc ly như cảm nhận được gì cậu quay lại nhìn kệ lon cacao, không thấy gì cậu chuẩn bị quay lưng sang thì cậu thấy một con robot đĩa bay màu tím từ nơi đó chạy ra trên tay cầm một lon cacao.
"Ê! Thả cái lon cacao đó xuống đồ ăn cắp!" Cậu chạy ra tiệm đuổi theo. Cậu chạy theo nó cậu mới phát hiện cậu đến khu phế liệu bỏ hoang, đi sâu hơn cậu thấy một phi thuyền ngoài hành tinh đậu trong đó.
Cậu tò mò đi vào tới một căn phòng thì nghe thấy cuộc đối thoại.
"Chủ nhân, tôi đã lấy cacao về cho ngài!"
" Làm tốt lắm Probe! Chỉ cần có lon cacao này ta có thể kích hoạt quả cầu năng lượng và thống trị vũ trụ này! Hahaha-"
" Đi thôi! Tới phòng quả cầu năng lượng!"
" Vâng chủ nhân"
Người ngoài hành tinh đi ra khỏi phòng hắn có cái đầu hình vuông bên trên có hai ăng ten, da hắn màu xanh lá, hắn mặc bộ đồ nịch cam đen rất kì lạ đằng sau hắn là con robot ăn trộm cacao hồi nãy, bọn họ đi ngang qua cậu mà không phát hiện.
"Phù-! May mà mình trốn vào ống thông gió kịp. Mà người ngoài hành tinh này không phải là người trên tivi hồi sáng sao! Mình phải đi theo họ mới được"
Cậu theo ống thông gió cùng họ vào một căn phòng bên trong có một quả cầu màu vàng đang lơ lửng xung quanh toàn là máy móc tiên tiến.
" Máy tính, kích hoạt quả cầu năng lượng!".
"Vâng!" Giọng nói phát ra từ chiếc máy tính bên cạnh.
Sau một hồi kích hoạt máy tính đưa ra kết luận:" Chủ nhân, việc kích hoạt sẽ tốn khá nhiều thời gian!".
Hắn nghe máy tính thông báo gật đầu rồi đi ra khỏi phòng.
Cậu thấy hắn đã đi khỏi, cậu nhảy ra khỏi ống thông gió đi đến nhặt lon cacao lên nhìn vào quả cầu cậu chần chừ rồi quay lưng đi ra khỏi phòng. Một cặp mắt máy móc xanh mở ra nhìn bóng lưng cậu, nó rớt xuống lăn theo sau cậu ra khỏi phòng.
Probe đang theo sau chủ nhân của hắn, hắn quay lưng kiểm tra lại thì thấy Boboiboy từ phòng quả cầu đi ra, đằng sau cậu là quả cầu năng lượng đang lăn phía sau cậu
" Chủ nhân! Cậu nhóc kia đột nhập vào căn cứ lấy đi quả cầu năng lượng của ngài!" Probe kêu người ngoài hành tinh, hắn chỉ vào Boboiboy phía xa.
Nghe tiếng của Probe hắn quay lại nhìn theo hướng chỉ hắn tức giận kêu lên:" Probe đuổi theo phải lấy lại được quả cầu! Máy tính đóng tất cả các cửa!"
"Vâng chủ nhân!".
Hắn leo lên Probe đuổi theo Boboiboi, cậu thấy bọn hộ đuổi theo cậu, cậu chạy hết tốc lực qua các cánh cửa gần đóng lại. Hắn thấy cậu sắp thoát kêu Probe bắn hoả tiễn tới chỗ cậu.
Thấy hoả tiễn bắn tới chỗ mình cậu hoảng hốt dồn hết sức vào chân chạy tới cánh cửa cuối cùng, nó đóng lại gần hết nhờ thân hình tuổi nhỏ mà cậu lăn ra khỏi khe hở cánh cửa một cách an toàn.
"Ha,ha,ha,- Thật nguy hiểm mình phải nói với ông!" Cậu chạy ra khỏi chỗ đó quay lại tiệm của ông. Khi tới tiệm cậu thấy ông đứng đó chờ cậu.
Cậu đi lại cúi đầu không dám nhìn ông.
" Cháu đã đi đâu Boboiboy!" Ông đứng chống nạnh nhìn đứa cháu mình
" Cháu...cháu thấy một con robot ăn cắp cacao của ông nên cháu đuổi thao nó lấy lại lon cacao..." Cậu lo sợ khai thật cho ông, cậu không muốn buổi tối phải ngủ ngoài đường đâu!.
" Ừm hửm! Sao đó ..."
"Sao đó cháu đã thấy căn cứ của nó cháu chạy vào thấy gã ngoài hành tinh hồi sáng trên tivi hắn dùng cacao của ông để kích hoạt quả cầu màu vàng... Cháu lấy được lon cacao nhưng bị phát hiện, hắn đuổi theo bắn hỏa tiễn tới chỗ cháu và cháu thành công thoát ra khỏi đó một cách an toàn!" Cậu ngước lên nhìn ông hai tay đưa lon cacao đã mở cho ông.
Ông lấy lại lon cacao, xem xét đứa cháu mình có bị thương không:" Cháu không bị gì là tốt rồi! Cháu biết mà làm gì có người ngoài hành tinh được!".
"Vâng! Cảm ơn ông về ly cacao" Cậu ngồi lên ghế cầm ly cacao nóng ông pha cho cậu.
Quả bóng cậu đá cậu để dưới chân bị một lực đẩy đánh bay đi ra xa, quả cầu màu vàng lăn lại chỗ quả bóng biến thành quả bóng khi nãy.
Sau một buổi giúp đỡ ông trong quán cậu về phòng nằm lên chiếc giường của cậu. Cậu giơ quả bóng lên:" Việc hồi sáng diễn ra chỉ là mơ thôi nhỉ? Làm sao mà có người ngoài hành tinh được!"
Cậu tự an ủi bản thân về việc đã diễn ra hồi sáng.
" Tôi biết-!" Một giọng nói từ quả bóng phát ra, cậu giật mình đá quả bóng ra xa.
Quả bóng lăn vài vòng rồi biến thành quả cầu màu vàng.
" Ngươi, ngươi là quả cầu của người ngoài hành tinh hồi sáng nay... Hắn tên gì nhỉ...à là Adudu phải không!"
Cậu hoảng sợ chỉ vào quả cầu màu vàng phía trước.
"Adudu? Hắn là ai tôi không biết, tôi biết cậu là người đã kích hoạt tôi nên giờ cậu là chủ nhân của tôi!".
" Quả cầu kia, ngươi nói ta là chủ nhân của ngươi vì ta đã kích hoạt ngươi??" Cậu hoài nghi nhìn quả cầu màu vàng.
" Đúng! Còn có đừng gọi tôi là quả cầu kia, quả cầu nọ được không! Tôi có tên đấy, tôi tên là Ochobot cậu sẽ là chủ nhân của tôi!" Ochobot bay lên đưa tay cho Boboiboy ý chỉ cậu cũng giới thiệu.
" A! Xin chào, tôi tên Boboiboy rất vui được làm quen với cậu!" Boboiboy bắt tay Ochobot cậu ngại ngùng giới thiệu.
" Giờ cậu là chủ nhân của tôi nên tôi sẽ cho cậu sức mạnh mà tôi có!" Ochobot phát sáng lên luồng sáng từ Ochobot đâm thẳng lên trời thu hút rất nhiều người kể cả Adudu.
Trên tay Boboiboy xuất hiện một cái đồng hồ màu cam mới lạ. Ochobot rà quét cả người Boboiboy nói
" Sức mạnh của cậu là điều khiển nguyên tố! Sức mạnh này rất khó sử dụng!"
Boboiboy hứng khởi cậu kéo Ochobot xuống lầu ra trước nhà cậu thử sức mạnh.
" Tôi đã nói sức mạnh này rất khó điều khiển-" Ochobot nói chưa xong đã bị tiếng sét đánh mà giật mình.
Trên tay Boboiboy cầm tia sét màu vàng.
"Wao! Thật tuyệt!"
Sau một hồi thử sức mạnh cậu đã mở khoá được ba nguyên tố là Lightning, Wind và Earth. Cậu lên phòng ngồi trên giường.
[Ting!].
