Actions

Work Header

Ám Hương Sơ Ảnh

Summary:

Vì mười dặm hoa mai nở rộ trong Vãng Sinh điện, vì người một đời tiêu diêu tự tại, vì người một đời an yên.

Notes:

“Sơ ảnh hoàng tà thủy thanh thiển,
Ám hương phù động nguyệt hoàng hôn.”
Trích trong bài thơ Sơn viên tiểu mai, tác giả Lâm Bô
Dịch nghĩa: Bóng cành mai thưa đâm nghiêng nghiêng trên dòng nước trong
Mùi hương thoang thoảng lan tỏa trong bóng hoàng hôn.

Chapter 1: Chính văn

Chapter Text

Quy Ly năm Cô Vân thứ mười.

Li Nguyệt quốc trở thành quốc gia rộng lớn nhất trong thất đại quốc đô. Đường biên giới trải dài tới đường chân trời.

Hoàng đế đương triều là một đấng minh quân, khi xảy ra hạn hán đã hạ lệnh cho mấy vạn quân nội cấm vệ đào thêm giếng ngầm, mở quốc khố phân phát lương thực cho bách tính. Muôn dân ấm no, nơi đâu cũng xôn xao tiếng người cười nói.

Hoàng đế có bảy cô công chúa. Hồ Đào quận chúa, tiểu nữ được sủng ái cưng chiều nhất, là ái nữ của thất công chúa. Từ khi chào đời đã mười ngón không dính dương xuân thủy*, nàng lớn lên trong tình yêu thương vô hạn. Có lẽ vì thế mà tiểu quận chúa trời sinh bản tính nghịch ngợm lại có nhiều phần láu lỉnh, đã không ít lần khiến cho người hầu hoảng hồn cùng bất lực.

*Mười ngón không dính dương xuân thủy: Không bao giờ phải đụng vào nước mùa xuân lạnh lẽo, ý chỉ sống trong nhung lụa không bao giờ phải động tay làm gì.

Nữ tử hoàng tộc từ mười tuổi hầu như mỗi ngày đều phải học lễ nghi. Đối với các cô nương khác trong hoàng cung, vắng mặt tiểu quận chúa mới là lẽ thường tình, nàng thành kính tham gia buổi học thì đúng là phải xem ngày đó có phong ba bão táp gì không.

Hôm ấy, cũng là một ngày như vậy. Hồ Đào tiểu quận chúa khi được tì nữ tới đánh thức đã như thường lệ khó nhọc mà mở mắt, dáng vẻ hoàn toàn không có ý định rời giường. Tiếp đó, nàng ho khan vài cái, giọng nói lanh lảnh thường ngày giờ lại hơi khàn khàn:

“Hương Linh, ngươi đi bẩm báo với Chung Ly tiên sinh hôm nay ta không khỏe, không thể chuyên chú học lễ nghi được.”

Nếu là tì nữ đã phụng sự ở Vãng Sinh điện lâu năm chắc hẳn sẽ chỉ thở dài rồi bằng mọi cách đưa nàng tới lương đình nơi phu tử dạy học. Thật không biết có phải phúc phần của nàng không, Hương Linh là tì nữ mới được tuyển vào cung, hiển nhiên sẽ không biết quận chúa điện hạ nàng hầu hạ có rất nhiều chỗ không giống một tiểu cô nương nề nếp biết phép tắc.

Hương Linh nghe nàng nói vậy cũng chỉ cúi đầu vâng một tiếng rồi cất bước ra ngoài. Tiểu quận chúa mới vừa mệt mỏi không thể dậy nổi một khắc sau đã hất tung chăn xuống sàn. Nàng vươn tay mở cửa sổ, đôi con ngươi to tròn mang màu sắc của cây mai đỏ nở rộ trong sân quan sát xung quanh một lượt. Sau đó, nàng thuần thục nhấc tà váy lụa lên, không một tiếng động trèo ra ngoài hướng về hậu viện.

Có chăng nàng đã quên, Vãng Sinh điện chỉ có một Hương Linh, còn lại đều là tì nữ đã thành tinh. Liếc thấy thân ảnh quen thuộc với chiếc áo choàng thêu hoa anh đào đang lén lén lút lút kia, đám tì nữ đi ngang qua đã không hẹn mà gặp trao nhau ánh nhìn đầy ẩn ý, cùng nhau hô vang một tiếng:

“Thị vệ, mau đóng cổng hậu viện lại!”

Hồ Đào chỉ thầm nghĩ không xong rồi, nàng cứ thế nhắm mắt chạy một mạch. Đằng sau đám người hầu thi nhau hô hoán ngăn quận chúa điện hạ lại, nàng hoảng sợ thoáng quay đầu nhìn. Ngay lúc ấy, tà váy dưới chân nàng vướng vào một vật gì đó, Hồ Đào vẫn không hay mà tiếp tục chạy. “Xoẹt” một tiếng, thân hình nhỏ nhắn chúi về phía trước. Nàng kinh hãi hét thất thanh, trước mắt là sàn lát đá cẩm thạch, kết cục chắc chắn không có gì tốt đẹp.

Đột nhiên người bỗng nhẹ bẫng, trên đỉnh đầu nàng truyền tới một cảm giác mềm mại. Nàng theo quán tính giơ hai tay nắm chặt lấy thứ vừa đỡ mình, chậm chạp ngẩng đầu lên. Người đó, có đứng ngược sáng nàng sao có thể không nhận ra được. Khoảnh khắc ấy, nàng ngay lập tức chớp mắt liên hồi nhìn hắn, khóe môi vẽ lên một nụ cười nịnh nọt:

“Tướng quân, ngài về rồi sao?”

Về ở đây, là đi đánh trận trở về. Trong suy nghĩ non nớt của nàng, làm tướng hay lính thì cũng đều là sống trên chiến trường. Vậy nên mỗi khi gặp hắn, nàng sẽ luôn chào hắn bằng câu hỏi này. Chỉ tiếc là, tì nữ lần nào nghe nàng nói những chữ đó cũng đều đỏ mặt tía tai quay mặt đi như đã chứng kiến gian tình giữa thanh thiên bạch nhật.

Tướng quân, Tiêu tướng quân. Kim Bằng Vương, tên chỉ một chữ Tiêu. Võ quan nhất phẩm của triều đình, thống lĩnh năm vạn quân tinh nhuệ, là nam nhân mới chỉ hơn 20 tuổi đã trăm trận trăm thắng, vang danh thiên hạ, được người đời ca tụng là võ thần trăm năm có một.

Hắn là người như thế nào ư? Mang thân hình của một thiếu niên nhưng khí chất lãnh nhược băng sương* của hắn có thể dọa văn võ bá quan trong triều phải đứng cách xa hắn mười dặm. Hắn rất kiệm lời, lời nói ra khỏi miệng không phải bẩm báo chiến sự cũng là dâng tấu cách chức quan lại không làm tròn bổn phận. Đắc tội với nhiều người như vậy, cư nhiên không ai dám lại gần hắn chứ đừng nói là ghi thù. Có một câu chuyện lưu truyền trong triều là, hắn cười với ngươi, tức là ngươi chết chắc rồi.

*Lãnh nhược băng sương: Lạnh lùng băng giá như sương tuyết.

Nam nhân bao người khiếp sợ kia, giờ đang đứng cách một tiểu cô nương chưa đến một thước, vẻ mặt vẫn nhàn nhạt nhưng đã ôn hòa hơn rất nhiều. Ở khoảng cách này, hắn cảm nhận được hơi thở gấp gáp của nàng, thần sắc lạnh lùng bất tri bất giác nhiễm thêm nét ửng đỏ. Hắn cụp mắt nhìn đông nhìn tây:

“Quận chúa, không phải hiện giờ người nên ở lương đình học lễ nghi với Chung Ly tiên sinh sao?”

Hồ Đào bĩu môi cau mày không thèm trả lời câu hỏi của hắn:

“Tướng quân, ngài khi nói chuyện với ta có thể cười được không? Nhìn ngài nghiêm nghị như vậy không khác gì phu tử của ta cả!”

Nếu trên thế gian này có người nào hiểu nàng còn hơn bản thân nàng và phụ mẫu nàng, người đó có lẽ không ai khác chính là Tiêu tướng quân. Khóe mắt hắn ẩn hiện ý cười thâm thúy, quận chúa của hắn vẫn dễ đoán như hồi nhỏ:

“Quận chúa, trò đánh lạc hướng này không có tác dụng với ta đâu. Người vẫn là nên quay về tạ lỗi với tiên sinh đi.”

“Học lễ nghi có gì hay chứ? Chung quy cũng chỉ là để gả đi. Ta không học vẫn có người nguyện ý lấy ta mà đúng không tướng quân?”

“…”

Ánh nắng chiếu lên gương mặt thiếu nữ tuổi cập kê xinh đẹp rực rỡ như hoa anh đào mùa xuân, làm hắn thoáng khựng lại ngẩn ngơ không biết nói gì. Đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa*, chắc cũng chỉ đẹp đến thế.

*Đào chi yêu yêu, chước chước kỳ hoa: Trích trong bài thơ Đào yêu, Kinh Thi. Dịch thơ: Đào tơ mơn mởn xinh tươi/Hoa hồng đơm đặc dưới trời xuân trong.

Một cơn gió nhẹ thổi qua quấy nhiễu không gian. Liếc thấy người vừa tới, Tiêu hắng giọng rồi vội vàng rời đi. Hai người đi lướt qua nhau gật đầu coi như chào hỏi. Chung Ly tiên sinh một thân tông y* bên ngoài khoác vân sa khoan thai cất lời:

*Tông y: Trang phục màu nâu.

“Được, con đem tới cho ta một đấng phu quân thì không phải học nữa.”

Hồ Đào thu lại nét mặt hào hứng vừa rồi, tiếc nuối thở dài một cái. Nàng nghĩ thầm, ngài vừa dọa người ấy chạy mất rồi.

Tết Nguyên Tiêu năm ấy tiết trời ấm áp pha lẫn chút gió lạnh còn sót lại của tháng chạp. Trăng tròn vàng vạnh treo lơ lửng trên bầu trời đen tuyền. Ánh trăng phản chiếu xuống mặt sông dập dềnh sóng gợn, mỗi chiếc thuyền đi qua liền khuyết đi một mảnh, song như được nghệ nhân tô điểm mà sắc vàng không mất đi, dát vàng cả một đường thủy lộ.

Tiêu dắt bảo kiếm bên hông bần thần đi lại trong phủ một hồi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà đi tới Vãng Sinh điện. Trong cung yến tiệc linh đình, tiếng đàn ca vang vọng ra cả ngoài kinh thành. Nhưng hắn biết, nàng không thích loại náo nhiệt này. Hắn lo nàng ở trong điện không có ai bầu bạn, lại không biết nói gì với nàng.

Đi đi lại lại quanh Vãng Sinh điện, rốt cuộc hắn đợi được một cô nương mặc quần áo của tì nữ chật vật đứng trên tường bao. Ánh mắt sững sờ của hắn bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của nàng. Chợt nghe nàng á một tiếng, hắn hoảng hốt không kịp nghĩ ngợi, đưa tay ra ôm lấy thân hình rơi xuống. Nàng nằm gọn trong lòng hắn, lắng nghe tiếng tim đập loạn nhịp không rõ là của ai. Có vẻ tâm tình nàng rất tốt nên cứ để nguyên cho hắn ôm, không có ý định vạch trần hành vi quá phận này. Hồ Đào ngẩng mặt lên lè lưỡi với hắn:

“Tướng quân, có phải ngài tới đón ta đi chơi Tết Nguyên Tiêu không?”

Bao nhiêu câu chữ trách mắng nàng, cuối cùng không thốt ra được. Hắn không còn cách nào khác đành gật đầu với nàng. Một nam một nữ vui vẻ đi vào thành hòa vào dòng người tấp nập.

Trong thành có hội hoa đăng. Đèn lồng treo khắp hang cùng ngõ hẻm, chiếu sáng cả một dãy phố. Trên tửu lâu giăng những ngọn đèn rực rỡ sắc màu, nhìn từ xa tựa những bông pháo hoa thu nhỏ. Tiếng hát của ca cơ trên đỉnh thanh lâu hòa vào trong tiếng gọi chào hàng của những thương nhân bên dưới cùng tiếng trẻ con nô đùa. Cảnh sắc đào diễm khúc miên* ấm áp yên vui, có chăng một năm chỉ xuất hiện đôi ba lần.

*Đào diễm khúc miên: Cảnh đẹp nhạc hay.

Hồ Đào phấn khích kéo tay Tiêu chạy dọc con phố. Ngón tay thon dài nhỏ nhắn của tiểu cô nương nắm chặt bàn tay thô ráp của hắn, được một chốc lại vô thức cọ vài cái. Tai hắn chẳng bấy lâu đã đỏ ửng, khuôn mặt cũng phiếm hồng, nhưng hắn không hề bài xích cảm giác ngọt ngào lan tỏa trong tim.

“Công tử, mau lại đây mua cho nương tử ngài một món quà đi.”

Một người phụ nữ tuổi đã tứ tuần bên quầy hàng lưu niệm ra sức mời chào. Nhìn tiểu tử thẹn thùng kia, bà mối nào mà không muốn tác thành cho mối lương duyên trước mặt chứ.

Hai chữ “nương tử” vừa thốt ra, nam nhân nào đó đã lại mặt đỏ tía tai muốn chối từ mà không nói nên lời. Hồ Đào không để tâm lời bà ta nói, đôi mắt hoa mai chỉ mải dán vào những món trang sức nhiều màu bày trên bàn. Vốn dĩ định chờ nàng ngắm nghía cho thỏa thích, đối mặt với bộ dạng nhiều chuyện của người phụ nữ kia, hắn vẫn là không chịu được lạnh mặt ôm vai nàng rời đi. Trước khi đi hắn nhìn về món đồ nàng lưu luyến, âm thầm ghi nhớ.

Vị “nương tử” bị cưỡng ép rời đi kia, nhìn về bàn tay đang phủ lấy bờ vai mình, bất mãn chưa được bao lâu thì đã nhoẻn miệng cười híp mắt quên béng chuyện vừa nãy.

Tiêu dẫn nàng lên một cây cầu bắc qua sông, mua cho nàng một chiếc đèn lồng, dặn nàng viết điều ước của mình lên rồi thả xuống sông. Hắn không tin vào thứ gọi là cầu nguyện, chỉ là muốn nàng có được niềm vui mà mọi nữ tử ở nhân gian đều đáng được hưởng.

Trong cơn mưa hoa ngập trời có nam thanh nữ tú thần sắc rạng ngời cùng nhau thả đèn. Có thiếu nữ dương quanh một thân kiều diễm đem ước nguyện một đời gửi gắm vào trong ánh sáng của đèn lồng. Có thiếu niên lạnh lùng trầm lặng ngắm nhìn nàng như thể ước nguyện của một đời người đã được thành toàn.

Tiểu cô nương nhìn những cặp đôi đứng hai bên cầu tình chàng ý thiếp, không nhịn được quay sang nam nhân bên cạnh hỏi:

“Tiêu ca ca, ta hôn huynh một cái được không?”

Hắn bỗng cứng người, mặt mày đờ đẫn không rõ là do hai chữ “ca ca” hay một chữ “hôn”:

“Quận chúa điện hạ, xin người hãy tự…”

Hắn chưa nói dứt lời, nàng đã nhón chân hôn lên má hắn. Chữ “trọng” cuối câu hắn đang nói bị nuốt ngược trở vào trong.

“Chính vì ta tự trọng nên mới hỏi huynh trước.”

Nam nhân không hiểu tình ái như hắn không có cách nào đối đáp lại tiểu cô nương mặt dày, nhất thời không biết bày ra biểu tình gì, trong mắt nàng vừa buồn cười vừa đáng yêu.

Hồ Đào cong cong đuôi mắt, nàng nghiêng đầu nhìn hắn mỉm cười:

“Tướng quân, sao ngài không ước? Ngài trả lời ta đi, đổi lại ta sẽ nói với ngài ta ước điều gì.”

Ánh trăng chiếu lên gương mặt ngời sáng của nàng, tựa như hoa mai nở khắp bốn mùa đẹp đến lay động lòng người. Trong mắt hắn có hoa mai nở rộ, trong tâm có hồng nhan tựa ngọc. Nụ cười rực rỡ không vướng bụi trần của nàng khiến hắn trào dâng một thứ tình cảm không rõ tên gọi, cũng cho hắn một cảm xúc an yên. Hàng ngàn chiếc đèn lồng xung quanh như trở thành những đốm sáng nhỏ nhoi quay vần trong gió, chỉ còn hình bóng tiểu cô nương hắn yêu chiều gọi hai tiếng quận chúa lưu lại trong đáy mắt hắn.

Đao kiếm nhuốm máu cả một đời, chỉ mong chết đi sẽ không phải xuống mười tám tầng địa ngục thiên lao. Điều ước này, sao có thể nói ra với nàng? Tiêu cười nhạt, đưa mắt nhìn về hoàng cung nguy nga diễm lệ, thấp giọng trả lời:

“Ta chỉ cần người không quên ngày hôm nay là được rồi.”

“Ta ước, mỗi năm đều có ngày này.” Nàng dịu dàng nhìn theo hướng của hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn như thấy được nét ưu tư trong mắt nàng. Nàng và hắn, không phải là quận chúa hay nữ nhi hoàng tộc, không phải tướng quân một nước, bình bình lặng lặng đi chơi hội hoa đăng, đứng trên cầu ngước mắt là vầng trăng thoắt ẩn thoắt hiện trong cơn mưa hoa bay lượn trong làn gió, dưới chân là muôn vàn chiếc đèn lồng lững lờ trôi trên dòng nước lấp lánh. Hóa ra, một ước nguyện bình thường như vậy, với họ lại khó khăn đến thế.

Đêm hội tàn, Tiêu đưa nàng trở lại Vãng Sinh điện. Hồ Đào nhìn hắn hồi lâu, rồi mím môi nhìn thẳng vào mắt hắn:

“Tướng quân, tên ngài là Tiêu trong yêu ma, nhưng cũng đồng âm với Tiêu trong tiêu diêu. Ta hi vọng ngài sẽ sống một đời tiêu diêu.”

Hắn thoáng ngẩn ra, sau đó cúi đầu cười khẽ tựa hồ đang tự lừa gạt bản thân:

“Có thể sao?”

Trước khi bóng hình nàng khuất dạng, hắn nhớ nàng đã nói: “Tướng quân, cuối cùng ngài cũng cười rồi.”

Tháng chạp năm Cô Vân thứ mười. Biên cương phía bắc Li Nguyệt đại loạn, dân chúng lầm than. Kim Bằng vương được phong Tể tướng ở tuổi hai mươi, trở thành thống lĩnh trẻ tuổi nhất nắm trong tay mười vạn quân đích thân xuất binh dẹp loạn. Quân lính dưới trướng hắn cảm khái lòng kiên định, khí chất dũng mãnh của chủ tướng, có khi sẽ mãi không hay rằng lưỡi kiếm của hắn chém xuống cũng chỉ vì một câu nói của hoàng đế trước khi xuất trận.

“Nếu trận này không thắng, ta sẽ buộc phải gả Hồ Đào cho thái tử nước chư hầu. Ta không thể tiếp tục nhìn bách tính cửa nát nhà tan.”

Chiến trường vô tình, máu đổ thành sông. Một ngày cuối tháng chạp, tuyết phủ trắng một mảng sân trong Vãng Sinh điện, gió đông thổi tới xuyên qua da thịt khiến nàng khẽ run. Cái lạnh thấu xương thẩm thấu trong từng bước chân nặng trịch của phó tướng Mặc Diệp trong bộ giáp còn đọng lại vệt máu khô. Y bước vào giữa sân, cúi thấp đầu quỳ một chân xuống đất, không nói một lời thành kính dâng lên một phong thư. Trong không trung sau đó chỉ còn văng vẳng tiếng gió rít gào. Sau một lúc, y nghe được ngữ điệu lạnh nhạt của nàng:

“Chủ tướng của các người đâu?”

Nàng hờ hững để tì nữ nhận lấy phong thư, rồi lại nhìn y dập đầu, giọng nói khản đặc vỡ vụn:

“Chiến thắng nơi biên ải, và cả… mạng của thần… là vương gia dùng mạng mình đánh đổi.”

Trong phong thư có một chiếc trâm gỗ khắc hình cành hoa mai từ quầy hàng đêm hội hoa đăng. Còn có, một tờ giấy chỉ vẻn vẹn vài chữ, nét chữ không đẹp nhưng chứa đựng hết tâm tư của một người:

Hồ Đào quận chúa, ta chỉ cười vì người.

Nàng cụp mắt nở một nụ cười tựa tiếu phi tiếu. Cái lạnh của ngày hôm ấy là một cái lạnh đầy tang thương, thân xác lạnh, lòng người cũng không còn sức sống. Giọt lệ mỏng manh của một người như hóa thành băng rớt xuống nền tuyết rồi vỡ tan.

Vậy mà trong Vãng Sinh điện, giữa mùa đông hoa mai trút xuống như mưa. Cây hoa mai đỏ lần đầu nở hoa trắng. Dường như sau màn mưa hoa ấy là một bóng hình quen thuộc với đôi mắt tĩnh lặng màu hổ phách. Dường như trong sự tĩnh lặng ấy là ý cười đầy dịu dàng lan đến khóe mắt khóe môi. Dường như băng qua vạn dặm chiến trường xa xôi, nàng nghe được giọng nói trầm ổn của một nam nhân trước giờ không trả lời câu hỏi không đầu không đuôi của nàng:

“Quận chúa, ta về rồi.”